Hiển thị các bài đăng có nhãn news. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn news. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2018

Bí mật của thầy giáo Mỹ 17 năm đi dạy không biết đọc

From Vietnamnet.vn 19/04/2018  13:44 GMT+7

John Corcoran trải qua thời niên thiếu ở New Mexico, Mỹ vào những năm 1940, 1950. Là một trong 6 người con trong gia đình, ông tốt nghiệp trung học, học lên đại học và trở thành giáo viên vào những năm 1960 – một công việc mà ông đã gắn bó suốt 17 năm. Nhưng ông đã che giấu một bí mật kinh hoàng trong suốt những năm tháng đó.

giáo dục Mỹ,giá trị sống,kỹ năng đọc
John Corcoran
Khi còn nhỏ, cha mẹ luôn nói rằng tôi là kẻ chiến thắng, và suốt 6 năm đầu đời, tôi tin vào điều đó.
Tôi là một đứa trẻ chậm nói, nhưng tôi tới trường với nhiều hi vọng về việc sẽ được học đọc giống như các chị. Năm đầu tiên, mọi thứ đều ổn vì không có nhiều yêu cầu ngoài việc đứng đúng hàng, ngồi xuống, giữ im lặng và vào nhà tắm đúng giờ.
Lên lớp 2, chúng tôi được học đọc. Nhưng với tôi, việc đọc giống như mở một tờ báo tiếng Trung rồi nhìn vào đó. Tôi không hiểu những dòng chữ đó viết gì. Là một đứa trẻ 6, 7, 8 tuổi, tôi không biết cách nói rõ vấn đề của mình.
Tôi nhớ mình đã cầu nguyện mỗi đêm: “Lạy Chúa, hãy cho con biết đọc vào ngày mai khi con thức dậy”. Đôi khi, tôi còn bật đèn, lấy một cuốn sách và nhìn vào đó để xem phép lạ có xảy ra hay không. Tất nhiên, tôi đã không nhận được phép lạ nào.
Ở trường, tôi được xếp vào nhóm câm cùng với vài đứa khác – những đứa gặp khó khăn với việc đọc. Tôi không biết tại sao mình lại ở đó, và không biết làm thế nào để thoát ra. Và tất nhiên tôi cũng không biết đặt câu hỏi.
Giáo viên không gọi chúng tôi là “nhóm câm” – không có bất cứ sự phân biệt tàn nhẫn nào, nhưng bọn trẻ thì gọi đó là “nhóm câm” và khi bạn ở trong nhóm đó thì bạn bắt đầu nghĩ rằng bạn câm thật.
giáo dục Mỹ,giá trị sống,kỹ năng đọc
John Corcoran thời niên thiếu
Ở các cuộc họp, giáo viên nói với bố mẹ tôi rằng: “Thằng bé thông minh và nó sẽ làm được”, rồi họ cho tôi lên lớp 3.
Thằng bé thông minh. Nó sẽ làm được”, và tôi được lên lớp 4. Cứ như thế, tôi lại lên lớp 5. Nhưng tôi không hề làm được.
Lên đến lớp 5, về cơ bản tôi đã bỏ cuộc với việc cố gắng học đọc. Mỗi ngày tôi thức dậy, mặc quần áo, tới trường và chiến đấu. Tôi ghét lớp học. Đó là một môi trường thù địch và tôi phải tìm cách để sống sót.
Lên lớp 7,  tôi thường xuyên phải lên phòng hiệu trưởng vì tội đánh nhau, làm trò cười, phá rối. Rồi tôi bị đình chỉ học.
Nhưng tôi cảm thấy những hành vi đó không phải là con người bên trong mình. Đó không phải là con người mà tôi muốn. Tôi muốn là một ai đó khác. Tôi muốn thành công. Tôi muốn là một học sinh giỏi, nhưng tôi không thể làm được.
Năm lớp 8, tôi mệt mỏi với việc tự làm bản thân và gia đình thấy xấu hổ. Tôi quyết định sẽ đối xử tốt với bản thân. Nếu bạn cư xử tốt ở trung học, bạn có thể tìm được cách thoát ra khỏi hệ thống này. Vì thế tôi sẽ là học trò cưng của giáo viên và làm mọi thứ cần thiết để vượt qua hệ thống.
Tôi muốn trở thành một vận động viên. Tôi có kỹ năng thể thao, có năng khiếu ở môn toán. Tôi có thể đếm tiền từ trước khi đi học, trước khi biết đọc thời khóa biểu.
Tôi cũng có các kỹ năng xã hội. Tôi tiếp xúc với các sinh viên đại học, hẹn gặp những sinh viên thủ khoa. Tôi giành vương miện trong lễ dạ hội. Tôi có người làm hộ bài tập về nhà – chủ yếu là các cô gái.
Tôi có thể viết tên mình và nhớ một vài từ, nhưng không thể viết cả một câu. Tôi học trung học nhưng chỉ biết đọc ở trình độ lớp 2, lớp 3. Tôi chưa từng nói cho bất cứ ai rằng mình không biết đọc.
Khi làm bài kiểm tra, tôi nhìn bài đứa khác, hoặc chuyển bài cho người khác làm hộ. Nhưng khi tôi vào đại học bằng học bổng toàn phần dành cho vận động viên, mọi chuyện lại khác.
Tôi đã nghĩ: “Chúa ơi, làm sao mình có thể vượt qua được?”
giáo dục Mỹ,giá trị sống,kỹ năng đọc
John Corcoran là một vận động viên giỏi thời trung học
Tôi có một hội chuyện sao chép lại những bài thi cũ. Đó là một cách gian lận. Tôi cố gắng có “cạ” ở lớp – người sẽ giúp tôi vượt qua bài thi. Có những giảng viên thường dùng lại bài thi của năm trước cho năm sau. Nhưng tôi cũng phải dùng đến cả những cách thức sáng tạo hơn và tuyệt vọng hơn.
Trong một bài thi, giáo sư viết 4 câu hỏi lên bảng. Tôi ngồi ở cuối phòng, gần cửa sổ, phía sau những sinh viên lớn tuổi hơn.
Tôi có một cuốn vở màu xanh và tôi cẩn thận chép 4 câu hỏi đó ra. Tôi không biết 4 câu đó hỏi gì.
Tôi đã sắp xếp một người bạn đứng ngoài cửa sổ. Cậu ta có lẽ là đứa thông minh nhất trong trường, nhưng lại khá nhút nhát và cậu ta nhờ tôi gán ghép với một cô gái tên là Mary mà cậu ấy muốn nhảy cùng trong lễ hội khiêu vũ.
Tôi ném cuốn vở màu xanh qua cửa sổ và cậu ấy giúp tôi viết câu trả lời.
Tôi còn một cuốn vở thi màu xanh khác giấu bên dưới áo. Tôi lôi ra nó và giả vờ như đang viết.
Lúc đó, tôi chỉ cầu nguyện rằng bạn tôi sẽ ném lại được cuốn vở đó và những câu trả lời của cậu ấy là đúng.
Tôi quá tuyệt vọng. Tôi cần phải qua môn học này. Tôi đã mạo hiểm.
Còn một bài thi khác tôi cũng không thể tìm được cách để vượt qua.
Một đêm, tôi tới văn phòng của giáo sư. Ông ấy không có ở đó. Tôi mở cửa sổ bằng một con dao và bước vào giống như một tên trộm. Tôi đã vượt qua ranh giới – tôi không chỉ là một sinh viên đang gian dối, mà là một tội phạm.
Tôi vào trong và nhìn quanh để tìm bài thi. Nhưng tôi không thể tìm ra nó. Có một cái tủ đựng hồ sơ bị khóa. Chắc chắn bài thi nằm trong cái tủ đó.
2, 3 đêm sau, tôi lại đột nhập phòng giáo sư nhưng vẫn không tìm ra. Vì thế, vào một đêm, khoảng 1 giờ sáng, tôi rủ thêm 3 người bạn cùng vào văn phòng giáo sư. Chúng tôi mang tủ hồ sơ có 4 ngăn kéo ấy ra khỏi trường.
Tôi đã sắp xếp một thợ khóa ở đó. Tôi mặc vest và đeo cà-vạt, giả vờ là một doanh nhân trẻ phải đi Los Angeles vào ngày hôm sau và thợ khóa sẽ cứu tôi bằng cách mở tủ hồ sơ.
Anh ta mở được nó ra, đưa cho tôi chìa khóa. Có khoảng 40 bản sao đề thi trong ngăn kéo trên cùng của tủ hồ sơ. Tôi lấy một bản mang về ký túc xá – nơi mà người bạn cùng lớp thông minh sẽ giải đề.
Chúng tôi trả tủ hồ sơ về văn phòng giáo sư. Khoảng 5 giờ sáng, tôi về phòng và nghĩ: “Nhiệm vụ bất khả thi đã được hoàn thành” và thấy mình thật thông minh.
Nhưng khi bước lên cầu thang, nằm xuống giường, tôi bắt đầu khóc nức nở như một đứa trẻ.
Tại sao tôi không tìm đến sự giúp đỡ? Bởi vì tôi không tin có ai đó có thể dạy mình đọc được. Đó là bí mật của tôi và tôi đã giữ bí mật đó.
Giáo viên và bố mẹ nói rằng những người có bằng đại học sẽ có công việc tốt hơn, cuộc sống tốt hơn. Đó là điều mà tôi tin. Động lực của tôi chỉ là mảnh giấy đó. Tôi hi vọng, bằng nỗ lực, bằng cầu nguyện hay bằng phép lạ, một ngày nào đó tôi sẽ đọc được.
Tôi tốt nghiệp đại học. Khi đó, đang thiếu giáo viên và tôi được đề nghị một công việc. Đó là điều vô lý nhất mà bạn có thể tưởng tượng.
Tại sao tôi lại đi dạy? Thật là điên rồ. Nhưng tôi đã vượt qua những năm trung học và đại học mà không hề bị bắt. Vì thế, làm giáo viên có thể là một công việc tốt để che giấu. Không ai có thể nghĩ rằng một giáo viên lại không biết đọc.
Tôi dạy rất nhiều thứ khác nhau. Tôi là một huấn luyện viên thể thao. Tôi dạy các môn xã hội. Tôi dạy đánh máy – tôi có thể đánh máy 65 từ/ phút nhưng không hề biết mình đang gõ cái gì. Tôi chưa bao giờ viết lên bảng và không in bất cứ thứ gì để phát trong lớp học. Chúng tôi chỉ xem phim và thảo luận rất nhiều.
Tôi nhớ cảm giác sợ hãi của mình. Tôi thậm chí không thể điểm danh, mà phải bảo sinh viên tự phát âm tên của mình để tôi nghe. Tôi cũng luôn có 2-3 học sinh đọc và viết tốt nhất lớp làm trợ giảng. Chúng không hề nghi ngờ gì cả.
Một trong những nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi là họp hội đồng. Chúng tôi họp một lần/ tuần. Hiệu trưởng đôi khi gọi ai đó lên trình bày ý tưởng của mình trên bảng. Tôi sợ rằng ông ấy sẽ gọi mình mỗi buổi họp. Nhưng tôi đã có kế hoạch B.
Nếu ông ấy gọi tôi, tôi sẽ ra khỏi ghế, bước 2 bước, rồi ôm lấy ngực, ngã xuống sàn nhà và hi vọng họ sẽ gọi 911. Nhưng tôi chưa bao giờ bị gọi.
Đôi khi, tôi cảm thấy mình là một giáo viên giỏi, bởi vì tôi làm việc chăm chỉ và thực sự quan tâm tới việc mình đang làm. Nhưng cảm giác đó là sai. Tôi không thuộc về lớp học này. Tôi đang phạm pháp. Tôi không nên ở đó, và đôi khi chuyện đó làm tôi thấy phát bệnh. Nhưng tôi đã bị mắc kẹt và không thể nói với bất cứ ai.
Tôi kết hôn khi đang làm giáo viên. Kết hôn là một lời thề nguyền, là lời cam kết sẽ trung thực với người kia. Đó là lần đầu tiên tôi nghĩ: “Được rồi, mình sẽ thành thực với người này. Mình sẽ nói với cô ấy”.
Tôi luyện tập trước gương: “Cathy, anh không biết đọc. Cathy, anh không đọc được”.
Và một buổi tối, khi đang ngồi trên ghế bành, tôi đã nói: “Cathy, anh không biết đọc”.
Nhưng cô ấy đã không thực sự hiểu tôi đang nói gì. Cô ấy nghĩ tôi đang nói rằng mình không đọc sách nhiều lắm.
Bạn biết đấy, tình yêu thật mù quáng.
Chúng tôi kết hôn và có con. Vài năm sau, cô ấy mới biết sự thật.
giáo dục Mỹ,giá trị sống,kỹ năng đọc
John Corcoran và cháu gái
Tôi đọc sách cho con gái 3 tuổi thường xuyên, nhưng tôi không thực sự đọc. Tôi tự sáng tác các câu chuyện – những câu chuyện mà tôi biết như Goldilocks và The Three Bears, tôi chỉ cần thêm tình tiết vào.
Nhưng với một cuốn sách mới như Rumpelstiltskin, con gái tôi đã nói: “Bố đọc không giống mẹ”.
Vợ tôi thấy tôi vất vả khi đọc một cuốn sách thiếu nhi, đó là lần đầu tiên cô ấy bắt đầu chú ý. Tôi từng nhờ cô ấy làm mọi việc liên quan đến viết lách cho mình, rồi cuối cùng cô ấy cũng nhận ra, việc này nghiêm trọng đến mức nào.
Nhưng cô ấy đã không nói gì. Không có cuộc đối đầu nào cả. Cô ấy chỉ âm thầm giúp đỡ.
Tôi đã lừa dối. Tôi dạy học trò của mình đi tìm kiếm sự thật, nhưng tôi lại đang là kẻ dối trá lớn nhất trong phòng. Sự nhẹ nhõm cuối cùng cũng đến sau khi tôi biết đọc.
Tôi dạy ở trường trung học từ năm 1961 tới năm 1978. 8 năm sau khi nghỉ việc, một chuyện xảy ra với tôi đã thay đổi mọi thứ.
giáo dục Mỹ,giá trị sống,kỹ năng đọc
Đệ nhất phu nhân Barbara Bush là người truyền cảm hứng cho John học đọc viết
Cận kề tuổi 48, tôi nhìn thấy bà chủ Nhà Trắng Barbara Bush nói chuyện về tình trạng mù chữ của người lớn trên truyền hình. Tôi chưa bao giờ nghe thấy ai nói về điều này trước kia. Tôi đã nghĩ rằng mình là người duy nhất trên thế giới lâm vào tình cảnh này.
Một ngày, trong cửa hàng tạp hóa, khi tôi đang xếp hàng, có 2 người phụ nữ đứng trước tôi nói về người em trai đang tới thư viện để học đọc. Họ nói chuyện đó một cách tràn đầy niềm vui và tôi không thể tin vào điều đó.
Một buổi chiều thứ Sáu, tôi bước vào thư viện và đề nghị được gặp giám đốc của chương trình xóa mù chữ. Tôi ngồi xuống với cô ấy và nói rằng tôi không biết đọc.
Đó là người thứ 2 tôi kể chuyện này.
Tôi có một gia sư tình nguyện. Bà ấy 65 tuổi, không phải là giáo viên, mà chỉ là một người thích đọc và không nghĩ rằng lại có người có thể sống mà không đọc được.
Giai đoạn đầu, một trong những việc mà bà ấy làm là bắt tôi viết. Thứ đầu tiên mà tôi viết là một bài thơ nói về cảm xúc của tôi. Khi làm thơ, tôi không cần phải viết một câu hoàn chỉnh.
Lúc bà ấy dạy tôi đọc ở trình độ lớp 6 – tôi đã nghĩ rằng mình sẽ chết và được lên thiên đường. Nhưng phải mất khoảng 7 năm để tôi cảm thấy rằng mình là một người biết chữ. Tôi đã khóc. Khóc sau khi bắt đầu học đọc – rất nhiều nỗi đau và thất vọng, nhưng nó đã lấp đầy một lỗ hổng lớn trong tâm hồn tôi. Những người trưởng thành không biết đọc đã bị đình chỉ ngay trong thời thơ ấu, về mặt cảm xúc, tâm lý, học vấn và tinh thần. Chúng tôi vẫn chưa lớn.
giáo dục Mỹ,giá trị sống,kỹ năng đọc
Gia đình ông John hiện tại
Tôi được bà gia sư khuyến khích kể câu chuyện của mình để truyền cảm hứng cho những người khác, thúc đẩy việc xóa mù chữ. Nhưng tôi đã nói: “Không đời nào. Tôi sống trong cộng đồng này đã 17 năm nay. Con cái tôi ở đây. Vợ tôi ở đây. Cô ấy là một người có chuyên môn. Bố mẹ tôi ở đây. Tôi sẽ không kể câu chuyện của mình”.
Nhưng cuối cùng, tôi quyết định sẽ làm việc đó. Đó là một bí mật đáng xấu hổ, vì thế đây là một quyết định lớn.
Không hề dễ dàng! Khi tôi đã quyết định sẽ kể câu chuyện của mình, nó sẽ bay đi khắp thế giới.
Tôi lên chương trình của Larry King, lên tạp chí ABC News, lên cả “show” của Oprah.
Thật không dễ chịu gì khi nghe câu chuyện một giáo viên không biết đọc. Một số người đã nói rằng, thật không thể tin được và rằng tôi dựng lên toàn bộ câu chuyện này.
Nhưng tôi muốn mọi người hiểu một điều rằng, khi có hi vọng, sẽ có giải pháp. Chúng ta không bị “câm”, chúng ta có thể đọc được và không bao giờ là quá muộn.
Thật không may khi chúng ta vẫn đang đẩy bọn trẻ đi từ lớp này lên lớp khác mà không dạy chúng những kỹ năng đọc viết cơ bản. Nhưng chúng ta có thể phá vỡ vòng tròn thất bại đó nếu thay vì đổ lỗi cho giáo viên, chúng ta phải đảm bảo rằng họ đã được đào tạo đúng cách.
Suốt 48 năm, tôi ở trong bóng tối. Nhưng cuối cùng, tôi đã giải quyết được vấn đề của mình. Cuối cùng tôi đã chôn được bóng ma của quá khứ.
Sarah McDermott (BBC)Nguyễn Thảo(dịch)
(St: Le Van Luong)

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2018

ENGLISH FESTIVAL IN TRUNG-NAM-TU-THAI GROUP

With the aim to create the environment for the pupils to use English confidently, on Saturday, April 7th , 2018, four schools in Trung-Nam-Tu-Thai group organized an English festival for primary pupils from grade 3 to grade 5.
The organization board was glad to welcome Mr. Le Viet Ha – Deputy Head of Vinh Linh Division of Education and Training, Mr. Nguyen Tu Duy – Official of Vinh Linh Division of Education and Training, all the teachers and nearly two hundred pupils from the four schools in the group.
After the music performance from pupils of Vinh Nam and Vinh Tu Primary school, Mr. Duong Vinh Bac – Principal of Vinh Thai Primary school, group’s leader gave a short but meaningful opening speech.
Mr. Duong Vinh Bac – Principal of Vinh Thai Primary school, group’s leader, gave an opening speech.
Each school in group held a school festival before and chose a team of five pupils from grade 3 to grade 5. Before join the three competition part, all the four teams greeted and introduce themselves. It could be seen that the pupils were rather confidently to talk in English in front of crowd. Some of them showed good expression and intonation.
Vinh Tu Team
Vinh Trung Team
Vinh Thai Team

Vinh Nam Team
The four teams took part in 3 parts of the festival: Drawing pictures, Pass the secret and Speaking.
In the first part, the pupils listened to a short text in which five details illustrated and then, drew a picture. This part aimed at English listening skill together with drawing skills. The children showed beautiful pictures after thirty minutes.




 In the second part, five members in each team stood in a line, from 1 to 5. the pupil number 1 received a piece of paper with 5 word phrases or statements. He/She whispered the information to the pupil number 2. Then the pupil number 2 whispered the information to the pupil number 3. The procedure continued to the pupil number 5. That pupil rewrote the information they heard in a paper. This activity required pupils’ reading comprehension skill, memorizing ability as well as writing skill.
 For the third part, each team took turn to choose a number of a picture inside the balloon on a tree. Then they had 5 minutes to build-up a short conversation about the picture. Each team had two turns to talk. Thanks to this activity, we could see how well they can make short conversations as naturally as possible.



After more than two hours, the festival ended in the joyfulness of the pupils and teachers. They did realize what they need to improve in their teaching and learning so that they could better their English skills. With the aim to enhance pupils’ interest in learning English, English festivals like this is going to be held in the next school years.
Mr. Duong Vinh Bac - Principal of Vinh Thai Primary school, group’s leader, gave the first prize for Vinh Nam Team


Ms. Nguyen Thi Lien – Principal of Vinh Nam Primary School, gave the second prize for Vinh Tu Team

Ms. Tran Thi Cam – Principal of Vinh Tu Primary School, gave the third prize for Vinh Thai and Vinh Trung Team
 Written by: Le Thi Mi Sa, teacher of English in Vinh Trung Primary and Secondary School 




Thứ Sáu, 17 tháng 11, 2017

ENGLISH FESTIVAL FROM VINH CHAP PRIMARY SCHOOL (2017-2018)

In order to celebrate the 35th Anniversary of Vietnamese Teacher’s Day, Vinh Chap Primary School held an English – Art Festival in the afternoon of November 14th.
Because of the rainy weather, the festival took place in the school’s hall. However, this didn’t affect the festival’s atmosphere. Over 200 students of three grades took part in the festival, in which 4 groups, representing the four classes 4A, 4B, 5A and 5B tried their best in the two contests and got high results.
Music show
The festival had two contests after the teachers and students had enjoyed an exciting music show which the students had rehearsed themselves. The first contest was drawing the form teachers. All students showed their emotions to their form teachers on Teacher’s Day through the lovely and colourful pictures. They also had one more chance to express their love to the teachers in the second contest: Card-making contest. Their creativeness as well as the art skills which had been taught by Mr Trần Minh Hải and Mis Nguyễn Thị Nguyệt helped the students get big success.
Mrs Nguyễn Thị Thảo - The Principal made an opening speech.

Four groups were working so hard

The group of class 5B completed their contest.
After each contest, each group chose one representative to make a speech about their products. The speakers had to show their aspects of using English such as pronunciation, fluency, simple content, style… Especially, he or she had to answer the two questions from the judge. Nguyễn Thị Trà My from class 5B successfully completed her speech with very high mark.
Ms Nguyen Thi Nguyet – Head leader of the School’s Ho Chi Minh Young Pioneer Organization gave present to  the THIRD -PRIZE group.

Mr Trần Minh Hải - Representatives of school's Labor-Union Organization gave presents to the second prizes.

Mrs Nguyễn Thị Thảo - The principal gave presents to the first prize.

At the end of the festival, Principal Nguyễn Thị Thảo, on be half of all the teachers of the school got the greeting card from the champion group which showed the most sincere thank to all the teachers because of their endless merits to the educational career. She was so surprised to the present from the small pupils. After giving the best wishes to the festival, she said: “ Today you make me emotional and full of love. I promise to be with all the teachers, will try our best to teach and bring you up so that you will be the owners of our nation in the future.”
The Principal was so surprised to the present from the students...

...and the joy on her face with the card.
Lê Văn Lượng - Vĩnh Chấp Primary School

Thứ Sáu, 10 tháng 11, 2017

Vietnamese Teacher's Day - November 20

Vietnamese Teacher's Day is an annual celebration held on November 20 in Vietnam. This is a celebration of the education sector aiming to honour those who work in this industry. This day is an opportunity for a generation of students to express their gratitude to the teachers. On this day, the students usually give lovely flowers and gifts to their teachers.

Vietnamese people in Vietnam and all around the world held a cultural exchange to celebrate Vietnamese Teacher's Day.

Speaking to the teachers on the occasion of Teacher's Day, the Minister of Education has expressed gratitude to the teachers who have contributed greatly in growing, talent and training students.


 Vietnamese Teacher's Day celebrations not only to honour teachers, but also contribute to moral education and those who have been nurturing children and students.


The students sing songs which praise of teachers and the love of country. The teachers are also involved with poetry and songs of praise about their noble profession. Happy Vietnamese Teacher's Day. Wishing all Vietnamese teachers have great success and health.
(By Phuong - Event: 20/11/2012 - https://www.weekendnotes.com/vietnamese-teachers-day-november-20/)

Thứ Hai, 23 tháng 10, 2017

THE SYMPOSIUM IN VINH HIEN PRIMARY SCHOOL

To celebrate the Vietnamese Women’s Day- October 20th, Vinh Hien Primary School held a symposium of English teaching which was observed by both the school teachers and those from the English group of Vinh Thach, Vinh Hien and Vinh Kim Primary Schools.

The main aim of this period is to clarify how effective Tri Viet E-learning software is in teaching English during the class. Miss Hanh modeled this aim by teaching a class of grade 4 –Unit 5 – period 1 and 2. Her careful preparation gathered the whole functions of this software. Thus, all teachers could realize both sides of it and as Ms. Ngan – the headmaster of Vinh Hien Primary School, once said that “We should take the advantages of this software in teaching because of the benefits that we've just seen”. In addition, the English teachers’ group had the chance to share their experiences in teaching the subject. These are the procedures to teach Part 1-2 of Lesson 1 and some suitable drills and interesting games to make a lesson more successful. Especially, Mr. Nguyen Xuan Dao – an English teacher from Vinh Thach Primary School – suggested many ideas for not only English teachers but the teachers of other subjects in Vinh Hien School.
Ms Nguyen Thi Hong Hanh modelled this lesson.

The success of this period motivated the teachers to apply technology in teaching, which is one of the most important factors in innovating English teaching at Primary Schools.

The Tri Viet E-learning software has both sides. On one hand, it helps teachers to animate their lessons. Teachers can use animations, add flash exercises and interactive questions to a period. In addition, this is a strong tool for students to review at home. They can revise the knowledge, do exercises and submit their tests to the teachers. As the result, teachers can track their students’ progress. On another hand, teachers must stick to their computers to control each steps of a packed E-learning lesson. They have to focus on the progress and forget to monitor the class. Also, a technology lesson consumes teachers’ time to prepare. These sides can complicate teachers but a wise choice of good sides innovate our work.

(Nguyễn Thị Thùy Vân - Vĩnh Kim)

Thứ Ba, 10 tháng 10, 2017

SYMPOSIUM IN VINH CHAP

Yesterday, there was a symposium held in Vinh Chap Primary School. Mr. Nguyen Tu Duy – the specialist from Vinh Linh Education and Training Bureau, the representatives of Manage Boards from Primary Schools in Vinh Linh District and all English teachers came to take part in the symposium. The symposium had two parts which helped English teachers have an overlook about what they should do to innovate the ways they teach English to young learners.
Miss Lê Thị Thanh Nga - a very young teacher taught a  lesson for every body to observe.

The symposium started with a lesson observation. Miss Le Thi Thanh Nga – a very young teacher taught a lesson of grade 4 in which she used many techniques to help her students learn, practice and use the structures such as “Slap the table” game, building dialogues, matching … This made the students feel interested in the lesson and they joined the activities actively.
All the English teachers and representatives of Manage Boards from Primary Schools took part in the symposium.

After the lesson, every body participated in a discussion to talk about the lesson. Many English teachers and some managers were so enthusiastic when they had a lot of opinions to make the lesson better as well as find out how to solve some problems they often meet during their teaching times.
On the second part of the symposium, Mr. Le Van Luong introduced some small techniques and activities to teach and help students practise sentence stress and intonation, especially the phonics lessons of Tieng Anh 5, book 2.
Mr. Nguyễn Tư Duy - the Specialist from Vĩnh Linh Education and Training Bureau came to observe and give some instructive opinions. 


Mr. Nguyen Tu Duy – the Specialist of Vinh Linh Education and Training Bureau was so happy at the end of the symposium. He said: “Today, English teachers group was so successful in holding this symposium. I hope that, all of you will try your best in teaching as well as self-educating, cooperate to each other to make our English teaching much more better and bring the benefits to the beloved children”
Lê Văn Lượng

Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

ENGLISH FESTIVAL FOR PRIMARY STUDENTS - THE FIRST TIME - 2017

Vĩnh Linh - April 27th,  2017
Hundreds of students from 23 Primary Schools in Vĩnh Linh District and teachers, parents and delegates were attracted to the English Festival for Primary Students – the first time at Vĩnh Linh Cultural House yesterday, April 26th, 2017. 

In order to create a playground for English teachers and students from Primary schools in Vĩnh Linh district to have more chances of exchanging and sharing the experience in learning, teaching and using English; bring students into English speaking environment inside and outside the classrooms so that they have more opportunities to improve the skills of using the language they are learning; and help the administrators to have a general look at the picture of quality on teaching English of primary schools in the district, Vĩnh Linh Education and Training Committee Division held an English Festival for Primary Students for the first time at Vĩnh Linh Cultural House.
Mr. Lê Việt Hà -  Deputy Head of Division of Vinh Linh Education and Training Committee Division gave the flag souvenirs to representatives of the 23 schools.

Coming to the festival, beside over 100 students from 23 Primary Schools in Vĩnh Linh District, there were also many delegates, specialists, adminstrators, teachers and parents such as: Mrs. Nguyễn Thị Khởi - Vice chairwoman of the People’s Committee of Vĩnh Linh District; Mr. Nguyễn Văn Minh - The English Specialist of Quảng Trị DOET; Mr. Trần Công Lanh – Vĩnh Linh Association for Promoting Education; Reporters of Vĩnh Linh Radio Station come to join us and broadcast the news; Mr. Nguyễn Văn Cảnh from Hồ Chí Minh Young Pioneer’s Organization of Vĩnh Linh District….
Mr. Lê Việt Hà - Deputy Head of Division of Vinh Linh Education and Training Committee Division was making a speech to open the festival.
Mrs Nguyễn Thị Khởi – Vice chairwoman of the People’s Committee of Vinh Linh District was  making a guiding speech.

The festival had 3 parts: Read a passage and draw a picture; Read the cuts-up and reorder them to make a correct passage; Make the shop and purchase them.
The Festival
Mrs. Nguyễn Thị Khởi - Vice chairwoman of the People’s Committee of Vinh Linh District was watching the students' activities.


The festival was funny from the start with the music shows of English teachers and students until the end with buying and selling products made by students themselves. “I’m so surprised and pleased that Vĩnh Linh Primary Students are so good at English and talented. Although they are small, they can sing, read, communicate in English and draw quite well” – said Mrs. Nguyễn Thị Khởi - Vice chairwoman of the People’s Committee of Vĩnh Linh District.
Lê Văn Lượng

Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2017

"SPEAKING ENGLISH IS FUNNY"-KIM DONG'S EXTRACURRICULAR PROGRAM


On November 24th, 2016, English Club of Kim Dong Primary School co-operated with Ho Chi Minh Young Pioneer Organization on holding an extracurricular program: “Speaking English Is Funny”.  This was a useful activity which helped pupils learn English by playing games. Moreover, the pupils had a chance to express their English speaking talents for making speech about their school. The program got the agreement from all the teachers of Kim Dong Primary School as well as English teachers in the district. Besides, all the pupils actively participated in the program, especially in “For Audience” games and a dance called dân vũ.


With the supports from Managing Board of Kim Dong Primary School, the school’s English Teachers Group pioneered the movement of teaching English though extracurricular programs so that the teachers from other schools could observe and apply to help their own pupils love English and learn English better.
Le Van Luong